"Đều đã giải quyết xong"
Hắn ngồi vào chỗ của mình ở hàng ghế đầu tiên, nhìn thoáng qua đồng hồ một cái rồi nói khẽ:
"Nên đi giải quyết kẻ đầu sỏ gây tai họa thôi."
"Hả?"
Những người khác cũng lần lượt ngồi về chỗ của mình, cầm bài xòe bài, chỉ có phó đội trưởng là có chút tò mò:
"Đội trưởng, hình như người đang rất vui?"
"Đúng thế"
Lục Tân cười gật đầu, cảm thấy phó đội trưởng quả thật là biết chọn thời điểm nói chuyện, vì vậy hài lòng đáp:
"Vì ta phát hiện, thì ra chúng ta thật sự có thể giải quyết mấy vấn đề này."
"Các ngươi hẳn là nên nhận thua."
Cùng lúc đó, trong phòng thí nghiệm Cao Sơn.
Trong căn phòng họp có vẻ hơi trống vì đã điều hết tất cả nhân viên đi, xuất hiện một vị khách không mời, là một vị khác vô cùng bình thường lại đột nhiên xuất hiện trong thời khắc tuyệt vọng này.
Hắn mặc một bộ đồ theo kiểu Tôn Trung Sơn, vẻ mặt lạnh nhạt, giống như trong mắt hắn, vĩnh viễn cũng không có chuyện lớn gì xảy ra.
Hắc Bào Giáo Chủ và nhân viên nghiên cứu đời đầu mặc áo khoác trắng im lặng nhìn vị khách không mời này, vẻ mặt vô cùng phức tạp.
Bọn hắn thậm chí không biết nên dùng thái độ gì đối mặt với người này.
Ông ta đã từng là học sinh của bọn hắn.
Sau này có một khoảng thời gian, ông ta lại biến thành tù phạm.
Sau khi việc đó xảy ra, ông ta lại biến thành một phiền phức lớn.
Nhưng không ngờ vào lúc mình tuyệt vọng nhất này, ông ta lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5232041/chuong-2002.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.