"Tình huống mà người nói, đúng là sẽ xảy ra."
Qua một đoạn thời gian rất lâu, Lục Tân mới từ từ ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhìn Hắc Hoàng Hậu rồi nói:
"Nhưng đại đa số mọi người chẳng phải đều thích một cuộc sống yên bình an ổn à?"
"Vì vậy, khi đối mặt với thứ gọi là buông xuống, hay là cái gọi là tận thế, thì chúng ta vẫn luôn cố gắng để ngăn chặn"
"Nếu như tâm nguyện của mẹ là phá vỡ luân hồi.
Vậy thì khi ta cản lại lần luân hồi này..."
Hắn ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhìn Hắc Hoàng Hậu:
"Có phải sẽ làm cho bà vui vẻ hơn?"
"Ngăn cản?"
Thái độ hỏi chuyện nghiêm túc của Lục Tân khiến Hắc Hoàng Hậu cảm thấy rất không thoải mái.
Vẻ mặt của bà không khỏi trở nên lạnh lùng, giống như một bà lão vừa dữ dằn vừa chua ngoa, dù đã cố gắng kiềm chế, nhưng vẫn không thể ép được cái giọng mỉa mai:
"Ngươi lấy dũng khí từ đâu ra để ngăn cản nó? Ngươi lại dựa vào cái gì mà nghĩ mình có tư cách đối kháng với Ban Sơ chưa từng bị người đánh bại?"
"Trong dòng luân hồi dài đằng đẵng của các nền văn minh, các ngươi cũng không phải là trường hợp đặc biệt"
"Có lẽ vào thời xa xưa, đã từng có một số nền văn minh mạnh mẽ hơn các ngươi, thậm chí càng tới gần sự thành công khi chiến đấu với Ban Sơ"
"Nhưng chúng đều thất bại"
"Vì nếu là con người, thì cuối cùng cũng sẽ sa đọa.
Ví dụ như những kẻ trong phòng thí nghiệm Cao Sơn"
"Chúng tự cho rằng mình đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5232038/chuong-1999.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.