Cho đến khi thị trấn u ám nhưng luôn có ánh đèn sáng rực và âm nhạc du dương, chào đón một vị khách du lịch mới.
Đó là một cô bé mặc váy trắng, vóc người thấp bé, đôi chân dưới làn váy có những vết khâu.
Trông cô bé rất nhút nhát cũng rất lanh lợi.
Đôi tay nhỏ bé của cô bé luôn đưa ra sau lưng, dường như có chút rụt rè đi tới trấn nhỏ này, ánh mắt vô tội đầy cảm giác mới mẻ nhìn những người đang nhảy múa, những chuỗi hạt châu tinh xảo trên sạp bán hàng, người đang say sưa theo nhịp điệu của đàn cello.
Vì vậy, những người xung quanh cũng đều chú ý đến cô bé, cũng nhìn chằm chằm vào cô bé.
Họ hào hứng tiếp cận cô bé, nhiệt tình vây quanh cô bé và bắt đầu chào hàng.
"Em gái, em có muốn hạt trân châu đẹp không?"
Có người xách theo một chuỗi hạt châu màu đen đưa tới trước mặt cô gái nhỏ:
"Nếu không thích cái này."
"Tôi vẫn còn hai viên khác đó."
Hắn vừa nói, vừa móc hai con người của mình ra, xấu chúng vào sợi dây.
Trong đôi mắt trống trơn, mầm thịt từ từ nhúc nhích.
"Cô bé à, có muốn ăn thịt nướng đặc sản của địa phương chúng ta không?"
Có người phe phẩy quạt hương bồ, ngồi ở khung sắt bên cạnh, khoanh hai chân lại, liên tục thái thịt.
Rắc muối, tiếng nướng thịt xèo xèo.
"Người đẹp, muốn uống bia ở chỗ chúng ta không?"
"Muốn ta dẫn người đi dạo không?"
Giữa những giọng nói khác nhau, cô bé có vẻ hơi sợ sệt, sau đó dần trở nên khó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5232025/chuong-1986.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.