Ngược lại là một vài người lớn, họ chỉ liếc nhìn một cái, bĩu môi, sau đó kêu mọi người đánh bài.
Đặc biệt là Thằn Lằn ngồi trên một cái rương, thanh kim đạo lớn giống như bậc đế vương.
Lục Tấn không biết làm sao với họ.
Lớn tuổi rồi, dần dần cảm thấy rất khó có thể bị những khung cảnh tươi mát thu hút... Mình không thể chơi bài vào lúc này.
Dĩ nhiên, không phải vì hắn không thể đánh lại họ.
Thực tế, ở chỗ này ai có thể đánh thắng Thằn Lằn chứ, hắn đã làm cho Số Năm tức giận mấy lần rồi, ngay cả khi người đội trưởng như mình ngồi vị trí đối diện với hắn, đều bị hắn đánh mười ván liên tiếp không thể gỡ lại điểm... Chủ yếu là do mình có chuyện quan trọng phải làm thôi.
Một là ghi sổ sách... dĩ nhiên, điều này không quan trọng, nó chỉ là một phần trong công việc cần phải làm.
Thứ hai, nếu mình đến rồi, làm sao mình có thể để cho những người khách đã chờ mình lâu như vậy rời đi chứ? Hắn hơi suy tư, khóe miệng hắn bắt đầu cong lên một nụ cười phản chiếu lên cửa sổ thủy tinh của xe lửa, nụ cười càng lúc càng khoa trương.
Không giống với hình ảnh phản chiếu trong cửa sổ lúc trước.
Hiện tại, vẻ mặt của Lục Tân trong xe lửa càng bình tĩnh hơn, nụ cười phản chiếu qua cửa sổ cũng càng khoa trương hơn.
Có thể có một cơ hội để xả giận công khai... Thật tốt quá...
Lúc Lục Tân đang suy nghĩ về vấn đề này, trăng máu trên bầu trời bỗng nhiên chầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5232023/chuong-1984.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.