"Ong..."
Tiếng run rẩy của một loại sức mạnh tinh thần đặc hữu nào đó đột nhiên vang lên trong một góc khuất không ai chú ý.
Bàn Tay Tái Nhựt hoàn toàn bị tuyệt vọng bao phủ, hắn giấu mình ở chỗ sâu của biển tinh thần, sau đó trốn nhanh thật xa.
Mà ở một bên khác của chiến trường, sau khi Hắc Hoàng Hậu nhìn thấy cơ thể Người Giấu Trượng trở nên nát vụn, rồi lại bị bóng đêm thôn phệ hết tất cả thì vẻ mặt đã trở nên vô cùng thống khổ.
Dường như đang bị sức mạnh nào đó đánh trúng, cơ thể của Hắc Hoàng Hậu cuộn lại, sau đó VỠ vụn thành từng khúc, cuối cùng chỉ còn sót lại nửa thân trên và một cái đầu hoàn chỉnh.
Vẻ mặt điên cuồng lúc ban đầu cũng biến thành bi thương và thống khổ.
"Hắn đã từng là tử địch với Kẻ Trộm Lửa, nhưng bây giờ lại bắt tay hợp tác... Ta và chị đã từng phối hợp với nhau, đánh Người Giấu Trượng và Bàn Tay Tái Nhựt bị thương nặng, coi bọn hắn là một thằng hề... Nhưng bây giờ, ta lại đi chung với thằng hề... Vì thế, ta đã thật sự sai ngay từ lúc ban đầu rồi sao?"
Đối với lần tiến công này, bà vốn ôm lấy một tâm trạng kháng cự và chán ghét, nhưng bây giờ, tất cả các cảm xúc đều gần như sụp đổ.
Bà không ngừng nỉ non, như khóc lại như cười.
Trên người không ngừng có côn trùng rớt xuống, cơ thể của bà thì cũng bắt đầu mục nát, thỉnh thoảng lại mất đi một khúc nào đó.
Hắc Hoàng Hậu lung la lung lay, dùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5232018/chuong-1979.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.