Một nỗi sợ hãi không thể nào hình dung dâng lên trong lòng hắn, lúc đầu vốn dĩ hắn có dục vọng mãnh liệt và suy nghĩ điên rồ, muốn xông vào Thanh Cảng, cướp đi cô bé đã từng cầu nguyện cho thế giới này, cướp đi tất cả mọi thứ của Thanh Cảng, dù cho mọi người có phải chết chúng đi chăng nữa... Nhưng vào giờ phút này, hắn lại chợt cảm thấy sợ hãi.
Sợ hãi sẽ thật sự mất đi tất cả, sợ rằng mình sẽ chết thật, thậm chí sợ cái tên “Thanh Cảng” này.
Vì vậy bước chân tiến về phía trước của hắn lại hơi chậm lại.
Cho dù là bộ xương vặn vẹo và làn da rách toạc, hai mắt đỏ ngầu, cũng vào giờ phút này có chút chuyển biến tốt đẹp.
Trên người hắn và vô số người chung quanh giống như hắn cũng xuất hiện đôi chút dáng vẻ của con người.
Dục vọng khiến con người ta biến thành ác ma, sợ hãi cũng khiến con người ta từ ác ma biến thành người.
Sợ hãi cũng giúp họ tỉnh táo đôi chút.
Tiếng những sợi xích màu đen va chạm với nhau vang lên giống như những con rồng đang bay
“Thình thịch..."
Từng trái tim tái nhợt cũng càng đập nhanh hơn, tạo thành một tiết tấu khiến lồng ngực người ta khó chịu.
Tiếng nhịp tim đập vang lên xem vào nhau, vô hình chung tạo thành những cái bàn tay màu trắng lẫn lộn hỗn hợp, ào ào chụp về phía trước.
Mà đằng sau đám người, Bàn Tay Tái nhợt còn sót lại cánh tay trái nên càng vươn vào trong hư không hơn, xuyên qua từng lớp từng lớp rào chắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5232009/chuong-1970.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.