Mười Bốn ở bên cạnh ao ước mà nhìn, sau đó nhịn không được lại nói:
"Anh Chín, hiện tại anh quả thật rất có tiền..."
Lục Tân mới đầu còn có chút đau lòng, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt hâm mộ của Mười Bốn thì đột nhiên cảm thấy tiền này dùng rất đáng.
Dù sao cũng đang ở trước mặt bạn cũ, sau đó thể keo kiệt được? Trước kia chỉ lo kiếm tiền, chưa bao giờ nghĩ tới thì ra tiêu tiền cũng là một chuyện mang tới niềm vui.
Khó trách lại có nhiều người thích dùng tiền như thế... Nghĩ như thế, trên mặt Lục Tân nhịn không được lộ ra một nụ cười. Hắn nói:
"Chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, thật ra chỉ cần chúng ta đi đường chính là được. Ngươi nhìn ta xem, thành thật đi làm, chẳng phải cũng kiếm được tiền đó sao? Xem ngươi vào Mười Chín xem, đi làm xã hội đen làm gì, cuối cùng một người thì nằm viện trị liệu, một người thì vào tù ngồi, aiz..."
Lục Tân vẫn luôn muốn tìm thời cơ để giáo dục lại Mười Bốn và Mười Chín, không ngờ bây giờ cơ hội lại tới rồi.
Nhưng không ngờ sau khi Mười Bốn nghe Lục Tân nói thế thì trong lòng run lên, một hồi lâu sau mới cẩn thận từng li từng tí nói:
"Anh Chín, lúc trước ta nghe bọn hắn nói ngươi đã khỏi rồi..."
Lục Tân im lặng nhìn Mười Bốn, có thể nhìn ra sự nghi ngờ và lo lắng trong mắt hắn.
Trong lòng không khỏi sinh ra một xíu cảm khái:
"Khuyên người đi đường ngay, trái lại lại trở thành một người không bình thường trong mắt người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231913/chuong-1874.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.