Lục Tân quay sang nhìn Số Mười Bốn, trong mắt hiện lên vẻ kỳ quái, mặt mày cũng nghiêm túc hẳn lên, hắn thấp giọng nói:
"Có lẽ ngươi không biết... Mấy năm nay, ít nhiều gì ta vẫn kiếm lời chút tiền... Không nhiều lắm, tầm mấy trăm triệu thôi..."
Nói đến đây, trên mặt hắn thoáng hiện vẻ kiên quyết, sau đó gần giọng nói lớn:
"Ta quyết định... nếu họ hận ta, ta sẽ dùng tiền bù đắp cho họ."
Số Mười Bốn ngây đơ cả người, hai mắt trợn trừng nhìn Lục Tân, qua một lúc lâu sau mới khẽ chớp một cái:
"Tiền?"
"Đúng vậy..."
Số Mười Bốn cố gắng tiêu hóa những gì hắn vừa nói, sau đó biểu cảm bỗng trở nên kích động:
"Anh Chín, ngươi thật sự thay đổi rồi... Lấy tiền thuyết phục họ, cách này ta đúng là không ngờ tới... Mà ngươi xem, ta vừa mới được thả ra khỏi nhà giam, trong người không xu dính túi, liệu ngươi có thể..."
Lục Tân tức khắc sửng sốt vô cùng, kinh ngạc nói:
"Vừa nãy ngươi không phải nói rằng vốn cũng không hận ta sao?"
Trên mặt Số Mười Bốn hiện vẻ kích động:
"Chuyện này, nếu cần ta cũng có thể hận ngươi..."
Lục Tân vô cùng tự giác làm lơ những lời phía sau của Số Mười Bốn.
Đồng thời, hắn bỗng cảm thấy thứ như tiền bạc này không có ích lợi gì lớn với những người giống như Số Mười Bốn. Rốt cuộc thì đây cũng là một người ngồi tù đến sinh ra hảo cảm cơ mà.
Thứ mà mình có thể giúp hắn, cùng lắm chỉ là sau khi mọi việc trần ai lạc định, sẽ tìm giúp hắn một công
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231900/chuong-1861.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.