Trải qua chuyện điều tra vừa rồi, hắn đã hiểu rõ một ít chuyện ngày trước.
Cũng hiểu ra ám chỉ mà mẹ để lại khi đó.
Chung cực có nguồn gốc từ ban sơ, mà hắn, ít nhất là hạt màu đen trong cơ thể hắn, cũng đến từ ban sơ.
Nói như vậy, bản chất của mình vốn ngang bằng với chung cực.
Thậm chí vì hạt màu đen là thứ tách ra cuối cùng từ cơ thể của ban sơ, cho nên cấp độ của hạt màu đen có lẽ còn cao hơn những chung cực khác.
Nhưng cũng có một vài chuyện khác biệt, đầu tiên là hạt màu đen sau khi ô nhiễm hắn thì đã bị phong tỏa vào cơ thể hắn; thứ hai là hạt màu đen không có đặc tính ô nhiễm. Vì vậy, nếu muốn xét về tính uy hiếp với thế giới này thì chung cực trái lại mạnh hơn mình một ít.
Người ta sẽ biến hóa, còn còn quyền hành chưởng khống vô số lòng người.
Còn mình thì sao? Có lẽ chỉ khi đánh đơn hoặc lúc mất không chế thì mới có thể chiếm cứ chút ưu thế?
Cho nên, nếu muốn đánh giá thì đơn giản mình là một người... Ngoại trừ việc hủy diệt thế giới thì cái gì cũng không biết.
"Nhưng mà..."
Trong bầu không khí im lặng và đè nén đến mức chỉ nghe được tiếng tim đập của mọi người thì giáo sư Bạch vẫn là người đầu tiên phản ứng lại.
"Màn biểu diễn vừa rồi của ngươi, dường như đã đạt tới... tạo vật chân thật?"
"Thật ra cũng không phải"
Lục Tân lắc đầu nói:
"Hiện tại ta chỉ có thể ảnh hưởng tới hiện thực mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231885/chuong-1846.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.