Vô số vòng xoáy tinh thần bảo vệ trên đỉnh đầu bị miệng nhuyễn trùng của Thâm Uyên cắn nuốt.
Mà bọn hắn thì lại vừa cho nhuyễn trùng Thâm Uyên ăn vừa điên cuồng chạy trốn về phía trước, khát vọng sống sót đã lớn đến mức cao nhất.
"Vì ngươi gọi ta là ba cho nên ta quyết định bất tử..."
Viện trưởng Tiết vừa cố gắng chạy về phía Thằng Hề Lên Ngôi, chạy về hướng kẻ địch vốn có với mong muốn được bảo vệ, vừa kêu to.
Tiến sĩ An ngây người ra, mãi một lúc lâu cô mới chợt giận dữ chửi mắng:
"Khốn nạn..."
Ngay cả con gái ruột mà hắn cũng lừa gạt.
Rõ ràng đã chuẩn bị xong cách thoát thân cuối cùng, thế mà hết lần này tới lần khác phải tỏ vẻ hiên ngang lẫm liệt vài giây đồng hồ như vậy...
Hỗn loạn, hung tàn, quái dị.
Lực lượng tinh thần mạnh mẽ dâng lên như thủy triều, bao trùm lên tất cả.
Bất kể là viện trưởng Tiết của viện nghiên cứu hay con mắt màu đỏ trôi nổi bồng bềnh giữa không trung đã đạt đến giới hạn.
Thậm chí là một vị gánh xiếc thu chung cực vừa mới đi vào chiến trường.
Cũng không thể có được chút lợi ích gì từ chiến trường này.
Hoặc là trốn, hoặc là đang ở vào thế bất lợi hoàn toàn, khổ sở chống chọi, hoặc là đã bắt đầu bị bán ô nhiễm hóa.
Nhưng vào giờ phút này, Lục Tân vẫn được mẹ bảo vệ.
Lòng hắn nóng như lửa đốt, hắn muốn ngăn cản mẹ, cũng muốn lao ra xé nát những tên tự nhận mình có thể khống chế tất cả kia ra.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231849/chuong-1810.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.