"Cho nên họ chỉ có thể thông qua một phương pháp hệ liệt, giúp ngươi ổn định lại trạng thái, sau đó xóa đi đoạn ký ức khi đó của ngươi."
"Nhưng làm thế thì họ cũng không yên lòng, cho nên mới quyết định để ta đi theo ngươi."
"Lợi dụng sức mạnh nhìn thấu của ta để quan sát tình trạng của người, cũng đồng thời lợi dụng sức mạnh cắt đứt để giúp ngươi tu bổ những tàn niệm, suy nghĩ không tốt và tất cả những nhân tố có khả năng gây ra hậu quả xấu mọi lúc mọi nơi. Họ hy vọng ngươi có thể một mực giữ yên lặng..."
"Cho đến vĩnh viễn..."
"Cũng vì thế, Tù nhân lúc nửa đêm cũng đã được đưa tới bên cạnh ngươi."
"Phẫn nộ có thể áp chế sự sợ hãi, đồng thời, sự sợ hãi của có thể giúp phẫn nộ trở nên bình tĩnh. Và hắn cũng đến để giám thị ta."
"Thứ gọi là người một nhà giữa chúng ta, vốn là một mối quan hệ hỗ trợ giữa tù nhân và tội phạm."
"Ong... ong... ong..."
Khi lời nói lạnh lùng này của mẹ vang lên bên tai, thì Lục Tân cũng cảm thấy đầu óc mình trở nên rõ ràng chưa từng có.
Đồng thời, hắn cũng cảm nhận được một sự tuyệt vọng mà trước nay chưa từng có.
Những cảnh tượng trong cuộc sống liên tục xuất hiện và thay đổi, dùng một hình thức vô cùng lý tính nhưng lại lạnh buốt xuất hiện ở trước mặt.
Khó trách mẹ vẫn luôn bí ẩn như thế, bà biết rất nhiều chuyện, nhưng chưa bao giờ nói cho hắn nghe.
Khó trách cha trong trí nhớ chẳng bao giờ tỏa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231826/chuong-1787.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.