Sau đó, hắn thấp giọng mở miệng:
"Bỗng nhiên cảm thấy lời ngươi nói rất có lý"
Xung quanh ngay lập tức trở nên rối loạn, ngay cả em gái cũng nâng gương mặt nhỏ nhắn của mình lên.
"Ta hận các ngươi."
Lục Tân bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn họ, sau đó có chút cắn răng nói.
Ông già mặc áo khoác đen đã có chút không tự chủ được mà nhúc nhích cơ thể, nhừng ngoài mặt vẫn hừ lạnh một tiếng.
Mà ông già mặc áo khoác trắng thì vẫn vô cùng bình tĩnh, im lặng đợi Lục Tân nói xong.
"Nhưng đây quả thật không có quan hệ gì với ý thức duy nhất."
Lục Tân lại nói tiếp, khiến cho không ít người xung quanh giật mình.
Còn Lục Tân lúc này thì lại nhắm hờ mắt, dốc hết khả năng mà mình có để gạt bỏ sự phẫn nộ. Hắn nghiêm túc suy tư một lát, rồi nói khẽ:
"Vì thế, theo lý thuyết mà nói, thật ra ta không cần đưa ra bất kỳ sự lựa chọn nào giữa các ngươi. Thứ mà ta nên làm hẳn là cố gắng loại bỏ cảm xúc, sau đó nghiêm túc suy nghĩ xem nên xử lý thứ đồ này thế nào. Đây mới chính là điều đúng đắn, và phù hợp với nguyên tắc của bản thân ta nhất."
Trong đôi mắt của ông già mặc áo khoác trắng hiện lên chút kinh hỉ.
Ông ta nhịn không được vỗ tay:
"Ngươi có thể nhanh như vậy bảo trì lý tính và suy nghĩ, quả thật không tệ"
"Chuyện này kỳ thật rất đơn giản."
Còn không đợi ông ta nói xong, giọng của Lục Tân bỗng nhiên cất cao, sau đó hắn chợt ngẩng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231823/chuong-1784.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.