Đón nhận ánh mắt tức giận của Lục Tân, sắc mặt của ông già lại có vẻ vô cùng bình tĩnh. Ông ta khẽ gật đầu một cái, vừa định nói chuyện thì bên người bỗng nhiên vang lên tiếng xèo xèo. Là thằng bé trai mọc ở cuối dây leo, nó vẫn luôn ở bên cạnh ông ta kêu loạn, dường như là đang muốn biểu thị sự bất mãn của mình.
Thế là ông ta cười khổ một tiếng:
"Cũng không thể nói là toàn bộ, vì dù kế hoạch có hoàn hảo tới đâu thì cũng có vài sai sót..."
Vừa nói, ông ta vừa liếc thằng bé trai màu đen bên người một cái, cười nói:
"Ví dụ như đứa bé này."
"Nó cũng từng bị ô nhiễm, đồng thời cũng ổn định lại thành công."
"Nhưng mà ngươi nhìn xem, tính tình của nó khó chịu hơn ngươi nhiều"
"Xèo...
Sau khi ông già nói xong, đứa trẻ kia bỗng nhiên trở nên hưng phấn. Nó nhe răng nhìn Lục Tân, không khí xung quanh lập tức trở nên hỗn loạn tưng bừng.
Thậm chí còn có thể nghe được tiếng gào thét mơ hồ:
"Trả cô dâu cho ta... Trả cô dâu cho ta..."
"Ngậm miệng lại!"
Đột nhiên, Lục Tân tức giận gầm lên, nhìn chòng chọc vào đứa bé trai màu đen.
Dưới tầm mắt của Lục Tân, dây leo của đứa bé trai đột nhiên rung lên dữ dội, giống như là đang cảm nhận được một sự sợ hãi vô bờ.
Nó muốn gào thét với Lục Tân, nhưng giờ phút này lại bị một câu uy hiếp của hắn dọa sợ.
Lục Tân sau khi quát xong thì lại quay đầu nhìn chằm chằm vào ông già mặc áo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231821/chuong-1782.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.