Chủ yếu là, thân là sinh vật sống trong Thâm Uyên, chúng nó cũng không có sở thích soi gương... Mọi người đều nghĩ như thế.
Nhưng mà một lúc lâu sau, đột nhiên có một sợi dây đằng từ đằng xa trườn đến.
Nói từ từ duỗi dài, cẩn thận lướt qua dưới đầu của nhuyễn trùng, kéo dài đến bên cạnh xe Jeep.
Sau đó có một cái túi chui ra từ trên đỉnh dây đằng, một cậu nhóc chỉ có một nửa cơ thể đen thùi từ bên trong túi chui ra.
Cậu nhóc đứa cái gương có hoa văn màu xanh đồng cho ông cụ, sau đó nhẹ nhàng lắc lư cơ thể.
Trông như là em bé đang tranh công trước mặt người lớn.
"Ngươi cẩn thận quan sát bản thân xem..."
Người đứng đầu trong các nhân viên nghiên cứu nhìn Lục Tân mỉm cười, giơ gương lên:
"Cái này có thể làm cho người nhìn thấy dáng vẻ chân thật của mình"
"Phù...
Tuy rằng không xác định được bản thân có phải đã bị ô nhiễm hay không, nhưng xúc động mạnh mẽ kia vẫn làm Lục Tân nhìn sang.
Cái gương kia không lớn, khoảng cách cũng rất xa.
Nhưng dường như có năng lực thần kỳ nào đó, Lục Tân có thể từ trên tòa nhà cũ kia nhìn thấy bản thân ở trong gương.
Thậm chí còn xem được rất rõ.
Rõ ràng phản chiếu ra ngũ quan của hắn, còn có quần áo hắn đang mặc, thậm chí là mái tóc có hơi rối loạn.
Càng nhìn sâu hơn, thậm chí mơ hồ còn có cảm giác dường như cái gương kia có thể phản chiếu ra nội tâm của bản thân...
Sau đó, hắn đột nhiên "đùng"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231819/chuong-1780.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.