Cảm giác thật tự do.
Lục Tân nghĩ.
Hắn đi lại giữa mảnh hoang dã này, nhìn mấy con quỷ dị kia lộ ra vẻ mặt sợ hãi.
Hắn cảm nhận được ác ý của bản thân, đang ra ra vào vào trong tòa nhà cổ kia, cắn nuốt hết con quái vật tinh thần mạnh mẽ này đến con quái vật tinh thần mạnh mẽ khác.
Chỉ có quái vật tinh thần mạnh mẽ mới có tư cách bị cắn nuốt.
Nhỏ yếu không cần.
Quái vật tinh thần nhỏ yếu sẽ bị hủy diệt ngay khoảnh khắc lực trường vặn vẹo của hắn lan tràn đến.
Tự do tự tại, không bị gò bó.
Đây là lần đầu tiên hắn cảm giác được tự do, đó là một loại cảm giác chạm đến cực hạn nhưng lại liên tục bò lên nữa.
Trước kia hắn chưa bao giờ có cảm giác như thế này Vì khi đó hắn còn chưa biết phân biệt đúng sai, cho nên tất cả mọi thứ đều phải lo sợ mà học tập từ người người.
Sợ làm sai, bất cứ chuyện gì đều lo lắng có lẽ sẽ gây ra hậu quả không cần thiết.
Khi đó, hắn thậm chí đến cả việc bản thân có thể tan ca sớm hay không cũng không thể xác định được, lo lắng sẽ kéo theo nhiều chuyện không tốt, đến cả việc có thể đưa cho cô nhi viện ít tiền đi một chút cũng không biết có được hay không, có gây ra hậu quả nghiêm trọng gì hay không, làm sao dám tùy ý thi hành bạo lực chứ? Nhưng bây giờ lại khác.
Bây giờ hắn đã tìm được hạch tâm tinh thần, ngược lại có can đảm thi hành bạo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231815/chuong-1776.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.