Lúc nãy cô đã nhìn lướt qua sức mạnh tinh thần của Lục Tân, nhờ đó mà hiểu được rất nhiều chuyện.
Bây giờ đối chiếu lại thì lại càng hiểu rõ ngọn nguồn của sự thật.
Vì cô hiểu biết càng nhiều chuyện, ngược lại làm cho phản ứng của cô lại càng nhanh hơn người tiếp nhận và giữ lại tin tức là Lục Tân.
Sau khi nghĩ thông suốt, chuyện còn lại cũng hiểu ra, trên mặt dần lộ ra vẻ sợ hãi.
"Không thể nào..."
Cô đột nhiên ngơ ngác nhìn Lục Tân:
"Không lẽ là ý thức duy nhất?"
"Không xong..."
Cô đột nhiên la to, sắc mặt đột nhiên trở nên cực kỳ căng thẳng:
"Những tin tức đó có ý thức duy nhất..."
"Ngươi nhất định phải rời khỏi nơi này..."
"Tất cả thành viên đoàn điều tra chú ý, mục tiêu nhiệm vụ thay đổi: Bất cứ giá nào cũng phải hộ tống Đan Binh rời khỏi nơi này..."
"ý thức duy nhất?"
Lục Tân là người trong cuộc, ngược lại nghe mà cái hiểu cái không.
Vì hắn tiếp nhận được nhiều tin tức hơn tiến sĩ An, ngược lại không phản ứng nhanh bằng cô.
Trong khoảng thời gian ngắn, đầu óc có chút hỗn loạn:
"Tại sao lại muốn hộ tống ta rời khỏi nơi này?"
Nhưng không đợi hắn suy nghĩ cẩn thận, tiến sĩ An đã run rẩy kê:
"Bị người nhà các ngươi hại thê thảm rồi..."
"Haiz..."
Cũng tại giây phút này, khi mà tiến sĩ An hô lên bốn chữ "ý thức duy nhất", dưới ngầm của một khu vực viện nghiên cứu, giống như là từ nơi sâu trong lòng đất, đột nhiên vang lên một tiếng thương tiếc nặng nề, vang lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231799/chuong-1760.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.