Ánh mắt của Lục Tân phảng phất mất đi tiêu cự, trở nên trống rỗng.
Trong phút chốc, hắn bỗng nhiên tỉnh táo lại từ trong sự hỗn loạn đến cùng cực.
Trong tầm mắt hắn chỉ có những ký hiệu quái dị xiêu xiêu vẹo vẹo được vẽ bằng máu tươi trên vách tường phòng giam.
Mỗi một ký hiệu không ngừng phóng to, phủ kín toàn bộ tầm nhìn của hắn.
Một giây sau, hắn lại thấy kẻ điên tên là Lục Thiên Minh đang điên dại đứng giữa phòng giam.
Lục Thiên Minh cúi thấp đầu, từ mười ngón tay đều có máu tươi nhỏ xuống.
"Nhìn thấy chưa?"
Lục Thiên Minh chậm rãi xoay người, nhìn về phía Lục Tân đang đứng ở cửa phòng giam.
Cách nhau không biết bao nhiêu năm, tầm mắt của họ lại chạm nhau vào lúc này.
Dòng thác tinh thần to lớn lập tức tràn ra trong giây phút này, Lục Tân nhìn thấy trên mặt của hắn lộ ra nụ cười đau thương.
Môi hắn mấp máy, nói ra hai chữ mà không phát ra tiếng:
"Khởi động lại"
Chỉ trong một khoảnh khắc, Lục Tân cảm giác được sức mạnh tinh thần của mình sụp xuống.
Mặt đất bên dưới như trở nên không tồn tại, bản thân bắt đầu hoàn toàn tiến vào sự rơi xuống vô tận, phảng phất ngã vào vách núi, phảng phất lại rơi vào khoảng không vô biên, thậm chí như đã ngã xuống trời sao, cuối cùng hắn đi đến một nơi.
Hắn nhìn xuống không gian khổng lồ bên dưới.
Đó là hàng loạt cái ống nuôi cấy được nối bằng dây điện thô to và những thiết bị tinh vi.
Trong mỗi một cái ống nuôi cấy đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231797/chuong-1758.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.