Lục Tân cũng nghĩ thâm:
"Chẳng trách họ ăn cơm không thèm gọi cô ấy"
"Được rồi, góp trí góp sức, thương lương kế hoạch điều tra cụ thể, xong việc sớm về nhà sớm."
Mà tiến sĩ An lại làm lơ ánh mắt của họ, trực tiếp xua tay hạ lệnh Giờ phút này, đã điểm thời khắc điều tra quan trọng. Lục Tân, còn có vệ sĩ Ti Ti, nhân viên khuân vác A Chấn, còn có em gái bạn thân của Ti Ti, người ngốc nghếch Đẳng Đẳng đều bị gạt sang một bên, trông giống như đám nhân công dọn gạch đang chờ mấy nhà thầu bàn bạc chuyện lớn.
Đứng ở bên cạnh ra vẻ nghiêm túc, nhưng nghe kiểu gì cũng không hiểu.
Chỉ nghe được loáng thoáng mấy cái nội dung khác nhau như cái gì mà dùng mắt điện tử dò xét, trong phạm vi tín hiệu vân vân.
Thỉnh thoảng họ còn đứng dậy, loay hoay đống dụng cụ, bắt đầu kiểm tra đo lường.
Khoảng chừng năm phút sau, bốn người giống như thống nhất ý kiến, đi về phía trước.
Nhóm Lục Tân vội đuổi theo sau.
Sau khi xuống núi, họ vốn đã rất gần viện nghiên cứu, bây giờ đến gần xem thử thì lại càng nhìn rõ ràng hơn, đống di tích viện nghiên cứu đổ nát này thật ra cực kỳ rộng lớn, chiếm diện tích gần mấy chục mẫu, xung quanh có tường vây cao lớn chắc chắn.
Họ đi dọc theo con đường nhỏ mọc đầy cỏ dại quanh di tích, đi đến trước cửa di tích.
Nhìn cánh cửa sắt cao lớn kia, cùng với đống lưới sắt vừa dày vừa dai bao vây bên ngoài, tưởng tượng ra vẻ trang nghiêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231786/chuong-1747.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.