Hắn kéo dây đằng tới trước mặt mình, dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn nó chằm chằm. Nhưng hắn không ngờ rằng, khoảnh khắc tay hắn tóm lấy dây đằng, nó lại nhanh chóng khô héo. Xúc cảm truyền tới từ đầu ngón tay khiến hắn cảm nhận được thân dây đằng mới nãy vẫn còn cứng rắn, mạnh mẽ, giờ lại nhanh chóng đánh mất sức sống trong người, hóa thành một sợi dây đằng mục nát, héo quắt...
Sức mạnh tinh thần nấp bên trong đã bỏ chạy, thứ còn sót lại chỉ là cái xác thực vật khô héo mà thôi.
"Hì... hì... hì... hì... hì..."
Đúng lúc này, từ khắp bốn phương tám hướng trong khu rừng lại vang lên tiếng cười hài hước làm người ta đau cả dầu kia.
"Trả cô dâu lại cho ta... Trả cô dâu lại cho ta..."
Tiếng kêu ồn ào, dày đặc, lúc khóc, lúc cười, như gần như xa kia vang vọng khắp khu rừng.
Như thể nếu không đoạt lại được món đồ này, nó tuyệt đối không bỏ qua.
"Tới mức này rồi mà còn không chịu chạy ư?"
Dưới tình huống tiếng cười phiền não này cứ vang vọng hoài bên tai, Lục Tân hít sâu một hơi, miệng lầm bà lầm bầm, trên mặt dần hiện lên biểu cảm mỉa mai, khinh bỉ, chẳng chút che giấu.
Ngay sau đó, hắn thình lình giơ cánh tay trái đen thui lên, chạm vào cỗ phóng xạ tinh thần có mặt ở khắp mọi nơi trong khu rừng.
Kế tiếp, hắn tóm chặt lấy cỗ phóng xạ tinh thần này, hung hăng kéo một cái thật mạnh.
"Ầm... âm..."
Cả khu rừng bỗng hiện lên tiếng cây cối đổ rạp nặng nề mà vang dội. Toàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231778/chuong-1739.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.