Thế giới cổ tích nháy mắt biến thành khu vườn ác ma.
Mỗi một sinh vật tốt đẹp lúc trước bỗng hóa thân thành sinh vật tà ác, chúng xông thẳng về phía Lục Tân.
Mà cây bút trong tay cô gái mặc váy cưới trắng tinh ngồi cạnh đài phun nước cũng điên cuồng di động. Hình dáng của Tï Ti trên bức tranh càng rõ, cái đầu lơ lửng giữa không trung của cô bé càng thêm trong suốt...
"Mỗi một sinh vật đều là một nguồn ô nhiễm?"
Lục Tân nhắm hờ mắt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sức mạnh chỉ trích, xa lánh và hỗn loạn xung quanh.
Sau đó khóe miệng hắn cong lên, để lộ nụ cười khinh khỉnh.
"Sự tốt đẹp của các ngươi có thật là đẹp không?"
"Được, xem như không phải giả, nhưng dù là thật, chốn này cũng đâu phải do tự tay các ngươi xây nên... Ông chủ, cô chủ chỉ biết ngồi trong vườn hoa thưởng thức hương hoa đâu có cao quý gì...
Người làm việc mới là người cao quý nhất..."
Nói đến đây, hắn thình lình mở mắt, hạt đen nhanh chóng di dộng.
Hắn bây giờ thật sự nghĩ như thế đó, vì chịu đả kích quá lớn, bản thân đã quyết định sẽ vạch rõ giới hạn với tiến sĩ An và vị tiến sĩ trông chẳng đứng đắn chút nào kia. Mình là một người lao động chân tay, nhưng chẳng lẽ lao động chân tay lại không đáng để mình thấy kiêu ngạo sao? "Râm.."
Trong lúc nghĩ tới mấy chuyện này, hạt đen trong mắt hắn cũng không ngừng dao động, trường lực méo mó kỳ dị lập tức tỏa ra từ người hắn.
Toàn bộ quái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231776/chuong-1737.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.