"Đánh rắm, ai cua ngươi?"
Còn không đợi tiến sĩ An hay bác sĩ Vương nói chuyện, cô Lý của bên công trình là người đầu tiên không hài lòng:
"Rõ ràng chính là ngươi."
"Là ngươi thừa dịp ta uống say rồi chiếm tiện nghi của ta, ta mới là người vô tội nhất."
Bác sĩ Vương nghe thế thì kích động, nhìn cô Lý hỏi:
"Nói như vậy, trong lòng ngươi vẫn còn yêu ta?"
"Không có."
Cô Lý lạnh lùng nói:
"Đã sớm muốn ly hôn với ngươi."
Bác sĩ Vương lập tức tự bế.
Bác sĩ Trương nói:
"Ngươi không cua ta, vậy tại sao lại đi theo chúng ta uống rượu, còn ăn mặc hở hang như thế?"
"Ta thích mặc sao thì mặc vậy, mắc mớ gì tới ngươi?"
Cô Lý giận dữ nói với bác sĩ Trương:
"Với lại lúc đó ta cứ nghĩ đó là Tiểu Đổng, ai ngờ lại là cái tên như ngươi chứ."
"Tiểu Đổng?"
Bác sĩ Vương ngay lập tức thoát khỏi trạng thái tự bế:
"Cái thằng tiểu bạch kiểm kia á?"
Bác sĩ Trương cũng cả giận nói:
"Chính là cái thằng tiểu bạch kiểm chỉ có bằng thạc sĩ kia?"
Bầu không khí bỗng nhiên trở nên vô cùng xấu hổ, nhất là Lục Tân, nghĩ đến bằng đại học của mình, bờ môi hắn giật giật.
Muốn nói gì đó, nhưng lại không có can đảm nói ra.
Tiến sĩ An nhìn thấy động tĩnh không đúng, vội vàng mở miệng nhắc nhở.
"Hiện tại chúng ta đang làm nhiệm vụ điều tra đấy, các ngươi có thể đừng nhắc tới chuyện này không..."
"Với lại ta cũng biết Tiểu Đổng, đứa bé kia rất tốt. Mấy người các ngươi tuyệt đối đường có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231769/chuong-1730.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.