"Không làm gì được cả."
Tiến sĩ An ngẩng đầu nhìn những trái cây đang rũ xuống không trung, nhẹ lắc đầu:
"Số lượng quá nhiều, nếu muốn hủy hết thì không biết phải tốn bao nhiêu thời gian. Chúng ta tới đây là để điều tra, chứ không phải là để hái trái cây."
"Tiếp tục lên đường đi!"
Cô lắc đầu:
"Sau này, những việc có tính chất hướng dẫn và ám chỉ như này sẽ xảy ra càng nhiều, mọi người luôn phải chuẩn bị sẵn sàng"
"Một khi lâm vào ảo giác, thì chúng ta có khả năng bị chính mình đánh bài, thậm chí dễ làm lộ lá bài tẩy của mình ra một cho số thứ không biết"
Đám người nghe lời dặn dò, đều gật đầu đồng loạt.
Sau đó, người thì lắc lắc đầu, người thì vỗ vỗ mặt, muốn làm cho mình tỉnh táo hơn.
Có người còn lấy dầu cù là ra ngửi một cái để cho đầu óc minh mẫn. Sau đó cả bọn im lặng đi thẳng về phía trước.
Chỉ là trên đầu có nhìn trái mặt người đang mỉm cười như vậy, họ đi bên dưới cũng không khỏi có hơi áp lực.
Vì thế lúc đi đường, động tác của mọi người đều vô thức trở nên quy củ và chỉnh tề hơn.
Dù biết rõ đây chỉ là ảo giác, nhưng trong tiềm thức, họ vẫn luôn có cảm giác có rất nhiều người đang nhìn mình chằm chằm.
Dần dần, cả đám gần như sắp đi theo kiểu catwalk của người mẫu chuyên nghiệp rồi.
Cả đoàn người bước từng bước chậm rãi xuyên qua khu rừng âm u, một thời gian lâu chẳng có ai nói lời nào.
Quả nhiên giống như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231767/chuong-1728.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.