Đợi đến khi họ đi vào rừng thì bộ tộc lang thang, gánh xiếc thú cũng tách nhau ra, đi về hai hướng khác nhau.
Xung quanh lập tức trở nên yên tĩnh.
Khu rừng này rất âm u, những tán cây cao to chặn lại tất cả ánh nắng trên đầu, tạo cho họ một cảm giác như đang đi trong một cái lồng u ám.
Họ gần như là không nghe được bất kỳ tiếng kêu của loài thú nào, chỉ nghe được tiếng hít thở của lẫn nhau và tiếng bước chân đạp gãy cành khô.
Nhìn bản đồ, phát hiện từ chỗ họ tới viện nghiên cứu cũ, ít nhất cũng phải đi thêm mấy chục cây số nữa.
Theo lý thuyết mà nói, viện nghiên cứu này tồn tại trước khi sự kiện Trăng đỏ diễn ra, nên tất nhiên phải có một con đường bằng phẳng dẫn đến nó mới đúng.
Nhưng sau khi đại nạn diễn ra, viện nghiên cứu di dời tập thể, nơi này đã lâu không có người sinh sống, đường xá cũng không có ai giữ gìn, nên đã sớm bị hư hỏng nghiêm trọng. Hơn nữa nơi này lâu lâu còn xảy ra mấy trận đất đá trôi hoặc động đất, cầu thì gãy, lối đi thì bị chặn ở trong núi, khiến quãng đường càng trở nên khó đi hơn.
Cho nên tiến sĩ An mới lựa chọn con đường hiện tại.
Sau khi băng qua dãy núi Trầm Miên thì đi về hướng Bắc, tiến vào khu rừng ở sườn núi rồi đi thẳng đến viện nghiên cứu cũ.
Vì phần lớn đoạn đường đều là xuống dốc và đi trên đường thẳng, nên nó sẽ dễ đi hơn đường chính.
Bởi lời nhắc của tiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231765/chuong-1726.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.