Nàng vừa nói vừa nhẹ nhàng tháo búi tóc đuôi ngựa của bản thân ra, lập tức mái tóc xõa ra như thác nước, cười vui vẻ nói:
"Bình thường họ không có quy củ gì cả nhưng thấy phụ nữ thì phải cướp"
"Càng không cần nói đến người phụ nữ xinh đẹp như ta rồi..."
Tại sao không chỉ có cảm giác nàng không lo lắng mà còn có dáng vẻ mong chờ vậy? Lục Tân nhìn tiến sĩ An cười tươi như hoa, không khỏi lẩm bẩm trong lòng.
Sau đó lại quét mắt nhìn qua mọi người ở đây, phát hiện tuổi của cô bé gọi là Chân Chân còn có em gái mình còn quá nhồ.
Những người khác, cho dù là cô Lý thì cũng đã biến thành hình dáng của đàn ông rồi.
Nói ra cũng chỉ có một người là tiến sĩ An cần phải chú ý an toàn thôi, vậy nàng còn để ý như vậy làm cái gì?
"Đi thôi!"
Tiến sĩ An nghiêm túc dặn dò mọi người, lại lấy gương nhỏ ra, thoa chút son, vừa cười vừa nói.
Nhìn nàng ra dáng như thế, nếu không phải hoàn cảnh không cho phép, nàng thậm chí còn muốn thay lại đôi vớ kia.
Mọi người trố mắt nhìn nhau, cũng không biết trong lòng nàng đang nghĩ cái gì.
Nhưng mà dù sao thì nàng cũng là người phụ trách của đoàn điều tra, vậy thì nàng nói cái gì thì là cái đó đi...
Vì vậy dưới sự hướng dẫn của nàng, mọi người có chút nặng nề di chuyển bước chân lần nữa, đi về phía có ánh lửa kia.
"Soạt... soạt... soạt...
Nghe tiếng bước chân đám người Lục Tân đi ra từ trong bóng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231760/chuong-1721.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.