Lúc đặt điện thoại xuống, Thằn Lằn gần như tê liệt, vô cùng uể oải, có điều trên mặt hắn lại là nụ cười hạnh phúc.
Đó là nụ cười của sự tự do.
Đại diện cho việc cuối cùng hắn cũng thành công vượt qua kiếp nạn! Nhưng mà Thằn Lần đang chìm đắm trong sự hạnh phúc nên không chú ý tới, chẳng biết từ lúc nào mà xung quanh bàn trà và vách tường đã kết ra một lớp sương mỏng.
Một luồng khí âm u và lạnh lẽo rất dị thường xuất hiện ở trong căn phòng này, phảng phất đã rót sự lạnh giá vào trong xương cốt, chẳng thể dùng quần áo hay nhiệt độ của bản thân để hóa giải được, chỉ đành mặc cho sự lạnh giá này xâm nhập. Lờ mờ còn nghe được rất nhiều tiếng gào khóc và kêu rên đầy thống khổ...
HA jọ"
Thằn lằn bỗng nhiên hoàn hồn lại, chỉ trong nửa giây đã vươn mình lên, trốn ra phía sau ghế sô pha.
Đồng thời trong tay hắn cũng nắm chặt cây súng nhét đầy viên đạn đặc biệt, ngón cái nhẹ nhàng khẩy chốt bảo hiểm xuống.
Sau đó Thằn Lần mới cảnh giác ngẩng đầu nhìn về phía cửa, lập tức phát hiện một cái bóng u ám đang dần bao phủ khắp phòng khách.
Giữa bóng mờ, có một bóng dáng cao to đang nhìn hắn.
"Ngươi..."
Sau khi bị thứ đó nhìn thấy, Thằn Lần cảm giác thân thể mình lập tức cứng lại, mỗi một sợi dây thần kinh đều mất khống chế.
Hắn khựng lại ở đó như một bức tượng điêu khắc, không hề nhúc nhích, trên khuôn mặt đầy nỗi kinh hoàng.
"Chú... Chú?"
"Ta cần một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231755/chuong-1716.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.