Cô vừa nói vừa suy nghĩ kỹ lại rồi nói:
"Thậm chí ngươi có thể hiểu là..."
"Nơi đó đã bị một loại cấm kỵ nào đó vẽ ra một đường ranh giới."
"Một ranh giới mà khi lướt qua là có thể phát hiện một số thứ có giá trị. Mà không lướt qua ranh giới thì cho dù dùng bất kỳ phương pháp nào cũng không thể quan sát và đoán định một cách hữu hiệu được. Còn đối với những nhân viên quan sát này, ranh giới đó chính là ranh giới tử vong..."
"Hết thảy nhân viên quan sát, hoặc là vì khoảng cách quá xa nên không quan sát được gì."
"Hoặc là vì chạm đến ranh giới đó nên biến mất một cách bí ẩn, đến nay vẫn không thể giải thích được nguyên lý của việc này."
Nói đến đây, cô hơi dừng lại rồi dùng một ví dụ:
"Trước đó viện nghiên cứu của chúng ta phát hiện một vị dị biến giả hệ con rối cấp ba..."
"Hắn có thể chế tạo con rối không khác gì người thật, còn có thể khống chế cách đó cả ngàn cây số. Thế là chúng ta bố trí một trạm quan trắc cách xa dãy núi kia, cho hắn ở trong trạm quan trắc khống chế con rối vào trong đó dò xét."
"Kết quả ngay khi con rối của hắn tiến vào khu vực này thì đã xuất hiện điều bất trắc."
Lục Tân hơi tò mò:
"Con rối đã biến mất?"
"Không"
Bác sĩ An lắc đầu:
"Con rối không biến mất, trái lại còn xuất hiện ở trong trạm quan trắc"
"Nhưng vị dị năng giả hệ con rối này lại biến mất trong phòng kính đã được cường hóa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231753/chuong-1714.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.