"Tổng thể chính là những thứ này."
Trần Tinh chầm chậm thả lỏng tay Lục Tân ra, nhỏ giọng nói:
"Cắn cứ vào quan sát của chúng ta, lúc ấy ngươi... Lúc ấy hai người kia đi vào Thanh Cảng, lúc làm đăng ký thậm chí là lúc đóng tiền thì tòa nhà của lão Lâu ở đài Nguyệt Lượng quả thực là vốn dĩ không tồn tại."
"Khi đó vị trí khu đất kia chỉ là một khoảng sân thể dục bỏ hoang."
"Tòa nhà này của lão Lâu chắc hẳn là chỉ trong vòng một đêm, bỗng nhiên xuất hiện ở giữa chỗ đó."
"Nhưng mà, từ trước đến giờ chưa từng có ai tỏ vẻ khó hiểu về việc này, thậm chí cũng không có ai phát hiện vấn đề gì"
"Bản thân việc này đã không hợp lý rồi."
"Điều duy nhất có thể giải thích đó chính là chính bản thân tòa nhà này của lão Lâu có một sức mạnh nào đó."
"Nó có thể khiến tất cả những ai nhìn thấy nó nhưng trong tiềm thức họ lại bỏ qua nó, có một ấn tượng rằng vốn dĩ nó vẫn luôn ở đây."
"Mặt khác, việc đăng ký khi đó cũng là như thế, thời gian trôi qua đã lâu, manh mối chúng tôi điều tra được lại ít, chỉ có thể đưa ra suy luận thôi."
"Trải qua chuyện khi đó, chắc hẳn là hai người kia, họ đi tới chỗ ghi danh phòng ở, khi mà không cung cấp bất kỳ tư liệu gì, chỉ dùng một chữ ký thôi đã thành công đăng ký được, mỗi một người nhìn thấy chữ ký này đều bật đèn xanh cho họ"
"Ngoài ra, chúng tôi cũng đã thảo luận về vấn đề
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231751/chuong-1712.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.