Nhưng, một cảm xúc kinh dị chấn động cả tâm trí bỗng hiện diện dưới đáy lòng của họ. Động tác quỳ gối, cúi người bái lạy của họ trở nên hỗn loạn. Không ít người vội ngóc đầu dậy, trên mặt bị vẻ hoảng sợ phủ kín.
Người đứng hàng đầu - giáo chủ, cũng là người bò dậy cuối cùng, nhưng sự sợ hãi ánh trong mắt hắn lại nặng nề nhất.
Bởi vì nỗi sợ mà hắn cảm nhật được là sâu sắc nhất.
Hắn hoang mang ngẩng đầu, nhìn về phía bộ não, trong tủ kính cực lớn kia, như có thứ gì đó đang run rẩy.
Rắc... rắc...
Vết nứt dùng tốc độ mắt thường cũng nhìn thấy được nhanh chóng trải rộng khắp mặt kính.
Chợt, tiếng cười mỉa mai, bén nhọn thình lình vang lên, quanh quẩn khắp đại điện:
"Ha... ha... ha... ha... ha... ha... ha... ha..."
Tiếng cười không ngừng vang vọng, chồng chéo lên nhau, cười đến sắp không thở nổi, sắp mất không chế.
Chủ thành, viện nghiên cứu Nguyệt Thực.
Hầu hết mọi người chẳng cảm giác được gì, chỉ thoáng thấy lạnh sống lưng, rùng mình một cái.
Chỉ vài nhân viên nghiên cứu đột ngột nhìn thấy đám quái vật tinh thần trải rộng khắp chủ thành số 2 bỗng run rẩy không ngừng, còn cuộn lại thành một đoàn. Thế nên họ mới viooj vàng báo cáo lại tin này cho viện trưởng. Nhưng viện trưởng cũng chẳng đưa ra bất cứ lời giải thích hay trấn an nào, hắn chỉ lặng lẽ đi lên tầng cao nhất của viện nghiên cứu, đứng trước một căn phòng kiểm tra thật lớn.
Hắn nhìn thấy giữa căn phòng, cỗ máy đo lường dùng để kiểm tra,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231740/chuong-1701.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.