"Tốt lắm, nên bắt tay làm việc rồi..."
Mẹ đưa mắt nhìn thoáng qua hướng mà Lục Tân đang nhìn, gật nhẹ đầu.
Ngay sau đó, sương mù âm u lạnh lẽo trên biển thổi tới, bóng dáng của một nhà bốn người lập tức biến mất.
Thời điểm họ xuất hiện lại lần nữa, cả đám đã đứng trước một tòa giáo đường gần bờ biển ở trấn nhỏ.
Đó là một tòa giáo đường được lưu lại từ thời đại văn mình trước, trông có hơi cũ nát vì rất nhiều năm không được tu sửa.
Trong trấn nhỏ yên tĩnh này, giáo đường cũng lặng lẽ lạ thường.
Nhưng nếu lắng nghe thật cẩn thận, ta vẫn có thể cảm nhận được trong giáo đường có vô số luồng gió hỗn loạn không ngừng xoay tròn, mà bên trong luồng gió là vô vàn tiếng người nói mớ vang lên đầy kích động, chúng không ngừng tràn về phía trấn nhỏ, cũng không ngừng dạy dỗ sát bên tai mỗi một cư dân trong trấn nhỏ.
Sau khi liếc mắt nhìn người nhà, Lục Tân lập tức tiến về phía trước, từng bước tiếp cận giáo đường.
So với trấn nhỏ nhuốm đẫm vẻ điên cuồng và bạo lực thì giáo đường âm u lạnh lẽo này lại yên tĩnh đến lạ. Nơi đây dường như là chỗ duy nhất không có sinh vật nào tồn tại. Nhưng lúc này, khi dần tiến lại gần giáo đường, hắn có thể loáng thoáng cảm nhận được quanh người mình có vô số cái bóng và hồn ma vô hình, chúng ẩn mình ở một nơi cực gần với hiện thực, khoa trương xoay tròn xung quanh mình.
Thậm chí Lục Tân còn cảm nhận được chúng đang lơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231727/chuong-1688.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.