"Vù,..
Bỗng có cơn gió lạnh thổi tới khiến Lục Tân không kiểm được mà rùng mình một cái.
"Nên mặc thêm quần áo rồi."
Hắn nghĩ thầm trong lòng, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Trong Thâm Uyên, ngay trước mặt hắn là một khu vực tăm tối, tĩnh lặng, không có chút sức sống nào.
Nhưng sau khi quay lại hiện thực, lần nữa giương mắt nhìn về phía trước, hắn bỗng phát hiện trước mặt mình là một con đường nhỏ lát đá ẩm ướt, nó uốn lượn kéo dài về phía trước, dẫn vào một trấn nhỏ với những tòa kiến trúc dày đặc, san sát nhau.
Ngọn đèn đường âm u, thưa thớt lẳng lặng soi chiếu hai bên đường cũng như hai mặt của tòa kiến trúc.
Gió biển mang theo hơi nước mằn mặt thổi tới, đưa cơn lạnh vào thẳng xương.
Sương mù lạnh lẽo quanh năm không tán bao trùm trên bầu trời trấn nhỏ, khiến cảnh vật như nhuốm màu thê lương.
Trong một khoảnh khắc hoảng hốt, Lục Tân còn tưởng bản thân đã xuyên tới trấn nhỏ ở thời đại văn minh trước.
Mọi thứ đều sạch sẽ, ngăn nắp, phương tiện đi lại cũng như cơ sở hạ tầng vô cùng hoàn thiện, thậm chí bên ngoài không hề có bức tường cao ngất hay cầu treo nào cả, tựa như nơi đây đã bị thời gian lãng quên vậy...
"Đi thôi, vào xem thử"
Mẹ nhẹ nhàng bước về phía trước, sóng vai với Lục Tân, hai người chầm chậm tiến bước.
Cha thành thật đi theo sau bọn họ, thỉnh thoảng lại quét mắt nhìn về phía trấn nhỏ, ánh mắt sắc bén lạ thường.
Còn em gái lại lưu luyến nhìn thoáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231725/chuong-1686.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.