Cả nhà sóng vai rời khỏi căn cứ, bước về phía bụi cỏ trong khu hoang dã.
Ở đó, một đám người nằm vùng với dáng người nhỏ bé, đầu đội mũ dạ đang tay nắm tay, tạo thành một vòng tròn. Bọn chúng mở to mắt nhìn Lục Tân, trông vô cùng đáng thương, có mấy tên trong đó còn trưng ra vẻ mặt chịu uất ức nữa.
Lục Tân bị từng đôi mắt u oán này nhìn đến xấu hổ vô cùng, lòng đây ý thẹn.
Đám nhóc này cũng nhỏ nhen thật, mình chỉ thuận miệng nói một câu thôi mà đã xụ mặt suốt từ đó đến giờ.
Nhưng lần này vẫn cần tới sự trợ giúp của chúng.
Muốn nhanh chóng tới được địa điểm mà An Bác đưa cho, cần phải đi qua Thâm Uyên.
Vốn lá bài J bích có thể giúp hắn mở ra một khe nứt để tiến vào Thâm Uyên, nhưng lúc trước, khi bước xuống tầng đáy của Thâm Uyên để nhìn mấy thứ đó, lá bài J bích đã phải gánh chịu nỗi khiếp sợ không nhỏ. Không chỉ sức mạnh tinh thần trở nên uể oải không chút phấn chấn, hơn nữa còn thường xuyên xuất hiện triệu chứng như táo bạo, co giật, nghẹn ngào... như thể nó đang bị thương nặng về mặt tâm lý, tạm thời không có cách nào làm việc.
Thế nên bây giờ hắn cũng chỉ có thể tìm đến người nằm vùng xin giúp đỡ.
"Thật ra các ngươi cũng rất lợi hại..."
Bởi vì cảm giác áy náy trong lòng, nên khi tiến vào vòng tròn nhỏ mà chúng nó tạo ra, Lục Tân xấu hổ mỉm cười với bọn nó.
Hắn còn ngồi xổm xuống, xoa nhẹ đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231723/chuong-1684.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.