Cô vẫn tươi cười lễ phép lại kiên nhẫn, nói với mẹ:
"Vậy phải trả giá thù lao cỡ nào mới khiến các vị hài lòng đây?"
"Chúng ta không thèm để ý có tiền hay không"
Mẹ cười khẽ, nói tiếp:
"Viện nghiên cứu nên trả giá thứ gì có giá trị mới phải chứ:
Tiến sĩ An ngẩn ngơ:
"Ta sao?"
Mẹ nghe thế rùng mình, lắc đầu dứt khoát không nể tình chút nào:
"Giá trị của ngươi cũng không lớn như vậy..."
Vẻ mặt tiến sĩ An thoáng sa sâm, lạnh lùng nói:
"Vậy mấy người muốn cái gì?"
Mẹ không đáp lại mà là đưa mắt nhìn ra bên ngoài.
Bên ngoài chỉ có gió đêm, tuy lúc trước những lời tiến sĩ An nói rất dễ khiến người ta liên tưởng, nhưng Thanh Cảng đều biết nhất định cô có chuyện vô cùng quan trọng muốn nói với Lục Tân, thế nên ngay cả binh lính tuần tra đến vị trí bên này đều bị điều đi rồi.
Trong phạm vị trăm mét ngoài phòng tạm của Lục Tân cũng chỉ có bóng đêm dày đặc và... cha ẩn núp trong bóng đêm...
Từng bóng dáng màu đen đang lặng lẽ dâng lên quanh căn cứ, cười lạnh quan sát hết thảy.
Mặc kệ là trong phạm vi căn cứ hay bên ngoài căn cứ, những sinh vật thần bí ôm lòng xấu xa đều lạnh run lập cập.
Vẻ mặt tiến sĩ An bất chợt hơi thay đổi, trở nên nghiêm túc hẳn.
"Không thể được!"
Cô chợt chém đỉnh chặt sắt nói như vậy.
"Phải được!"
Mẹ cũng đón thẳng ánh mắt cô, đối chọi gay gắt, không thoái nhượng chút nào.
Tiến sĩ An hơi nhíu mày, có vẻ rất buồn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231719/chuong-1680.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.