Trên đỉnh đầu họ là trần nhà, nhưng Lục Tân biết, ý cô là vầng trăng đỏ trên bầu trời kia.
"Chỉ cần phá giải bí mật ban sơ là có hoàn toàn có thể tìm ra chìa khóa giải quyết thứ trên bầu trời kia..."
"Nói vậy..."
Nghe lời này, Lục Tân cũng ngẫm nghĩ hồi lâu mới nói:
"Các ngươi... có manh mối sao?"
Hắn thậm chí không hỏi họ đã phá giải được chưa.
Vì chính hắn cũng biết, sự việc chỉ nghe thôi cũng khó lý giải này sao có thể bị cởi bỏ dễ dàng đến thế? "Manh mối... đương nhiên là có."
Tiến sĩ An nhẹ giọng nói:
"Tuy rằng nan đề này còn chưa thể cởi bỏ, nhưng chúng ta công tác nhiều năm như vậy lại không phải làm chuyện công cốc."
"Ít nhất chúng ta đã biết bí mật này có quan hệ với thứ gì, với at...
Lục Tân lập tức ngẩng đầu nhìn về phía tiến sĩ An.
"Người của tổ chức viện nghiên cứu Hồng Nguyệt."
Tiến sĩ An thản nhiên đón ánh mắt hắn, nhỏ giọng trả lời: "Cũng tức là thành viên tổ nghiên cứu của Hồng Nguyệt đời đầu"
"Đời đầu?"
Lục Tân nghe lời này không khỏi nhớ tới có lần ông chú bảo vệ kể lại chuyện quá khứ cho mình nghe.
Lại là họ?
"Thành viên đời đầu của viện nghiên cứu Hồng Nguyệt đã biến mất thật lâu."
Tiến sĩ An hít sâu một hơi.
"Bất kể là vị cựu viện trưởng của các ngươi hoặc là vị nhân viên nghiên cứu thiên tài kia, thậm chí là viện trưởng ngu ngơ của chúng ta hiện tại đều là nhân viên nghiên cứu đời hai:
"Thời gian quá xa xăm, viện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231717/chuong-1678.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.