Khi bà nói đến câu này, Lục Tân bỗng nghe được một tiếng răng rắc. Lực hấp dẫn từ tầng thấp nhất của thâm uyên đối với hắn dường như cũng giảm bớt đôi chút. Sau đó hắn cảm nhận được, mẹ đang ôm lấy hắn bay nhanh lên tầng trên.
"Du cố Đủ loại tiếng gọi phức tạp đến mức vượt khỏi ngôn ngữ bỗng nhiên vang lên từ bên dưới.
Đến lúc này, ngay cả cúi đầu xuống xem Lục Tân cũng không dám. Nhưng dù không cúi đầu, thì kỳ lạ thay, hắn vẫn biết chuyện gì đang diễn ra bên dưới.
Những 'người' mọc ra từ mầm thịt của cơ thể hư thối kia đang gào thét vì tức giận, trên mặt dường như xuất hiện nét phản bội và ghen tị. Chúng nó cố gắng kéo dài cơ thể, giống như một xúc tu lao nhanh về phía trước.
Toàn bộ thâm uyên đều đang lắc lư.
Lục Tân có thể cảm giác được một sự hôi thối và tuyệt vọng đang dần bao vây lấy mình, vô số tiếng gào thét cũng bắt đầu tràn vào trong óc.
Bất tri bất giác, hắn đã khóc ròng ròng.
Đây là lần đầu tiên hắn cảm giác được sự nhỏ bé của bản thân, hắn không làm được gì cả.
Nhưng may thay, có mẹ ôm chặt lấy hắn, kéo hắn phóng nhanh ra khỏi sự hỗn loạn vô tận.
Đây cũng là lần đầu tiên Lục Tân cảm nhận được sự chân thật của mẹ.
Hắn cảm nhận được hơi ấm từ vòng tay của bà, cảm nhận được sự quyết tâm khi bà ôm hắn.
Thậm chí, hắn có cảm nhận được sự rung động của cơ thể khi bà chịu đau đớn.
Ỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231711/chuong-1672.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.