"Đây không phải lần đầu ngươi tiến vào Thâm Uyên"
Mẹ quay đầu nhìn về phía Lục Tân, nhỏ giọng nói:
"Nhưng có bao giờ ngươi quan sát những sinh vật bên trong Thâm Uyên một cách cẩn thận và tỉ mỉ chưa?"
Lục Tân khẽ lắc đầu, quét mắt một vòng.
Hắn tiến vào Thâm Uyên rất nhiều lần, nhưng mỗi lần đều có chuyện gấp cần làm nên rất ít khi quan tâm xem ở đây có những gì.
Mặt khác, xét về mặt nào đó, đây cũng là sự cao ngạo ẩn giấu sâu bên trong hắn.
Nhưng quái vật tinh thần tầm thường này không đáng để hắn đặt vào trong mắt, vì chúng vốn chẳng thể làm hại gì đến mình.
Nhưng lần này, sau khi nghe thấy câu hỏi của mẹ, hắn tĩnh tâm lại, yên lặng quan sát bốn phía.
Cũng vì vậy, hắn phát hiện trên mặt đất có một lớp bàn tay màu đen khô khốc hoặc vẫn còn non mướt.
Ổ phía xa, trên một tòa nhà cao tầng cũ nát không ngừng tan biến rồi lại được trùng tu dưới luồng gió rỉ sắt, có một con quái vật bị treo tòng teng ở đó, cổ chúng bị một sợi dây thừng siết chặt, chúng nó ra sức kéo một đầu dây thừng, há to miệng thở hổn hển.
Hắn nhìn thấy những con quái vật bị bịt mắt, hoang mang bước đi trong thành phố đỏ sẫm, nhưng nụ cười trên mặt lại chẳng hề thay đổi hay tan biến.
Hắn thấy con quái vật đang giương mắt cảnh giác nhìn chằm chằm thế giới bên ngoài, nhưng lại không ngừng đâm con dao nhỏ rỉ sắt trong tay vào cơ thể mình.
Hắn thấy những con quái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231704/chuong-1665.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.