Lục Tân kéo một cái ghế sang, sau đó ngồi xuống đối diện Trần Tinh:
"Ta thấy dạo gần đây áp lực của các ngươi rất lớn, cho nên muốn tới hỏi thăm một chút..."
"Alz....
Nghe tới hãi chữ 'áp lực),Trần Tinh bất đắc dĩ thở dài, cũng lười che giấu trước mặt Lục Tân.
Cô vốn không phải là người có thói quen phàn nàn sự vất vả của công việc, nhưng áp lực lớn hơn không lại là một sự thực khách quan.
Bộ trưởng Thẩm là người phụ trách việc phòng vệ của Thanh Cảng, nhưng lại ít hiểu biết chuyện của dị biến giả hơn cô, vì vậy chuyện bảo vệ căn cứ tự nhiên cũng rơi xuống đầu cô. Nhưng mà, cho dù là cô thì cũng không thể không thừa nhận, áp lực của công việc này quả thật quá lớn. Dù cho Thanh Cảng đã đưa ra vô số điều lệ và chế độ khắc nghiệt, nhưng vấn đề vẫn xuất hiện tầng tầng lớp lớp.
Dù cho nghiên cứu đối với dị biến giả của Cao Tường và phòng thí nghiệm đã khá đầy đủ, nhưng loại hình của dị biến giả thật sự quá nhiều. Những dụng cụ đang có hiện nay căn bản không thể nào cam đoan có thể kiểm tra hết toàn bộ dị biến giả được.
Vì thế, dù không có chứng cứ, nhưng Trần Tinh vẫn rất xác định, trong căn cứ nhất định đã có dị biến giả trà trộn vào.
Chúng hoặc là đặc công, hoặc là người tình báo tự do, hoặc bản thân chính là nhân viên nghiên cứu. Nhưng dù là ai, thì đám dị biến giả này chẳng khác gì một quả bom hẹn giờ.
Mà ở bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231701/chuong-1662.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.