Sau đó nhiệt tỉnh mời gọi:
"Sắp tới giờ cơm rồi, ở lại ăn xong cơm trưa rồi hãy đi."
"Thái độ của họ sao thay đổi nhanh vậy?"
Lục Tân thầm nghĩ, rõ ràng lúc hắn vừa mới tới, thái độ của họ vẫn còn rất lạnh lùng.
Chỉ là dưới ánh mắt mang tính ám chỉ của Hàn Băng, Lục Tân cũng biết Đặc Thanh Bộ đang chờ bên ngoài có bao nhiêu gấp, cho nên chỉ đành từ chối lời mời nhiệt tình của tiểu đội trưởng.
Sau đó lấy một ít bánh kẹo nhét vào túi, dù sao thì mấy thứ này cũng đều là hàng cao cấp... Có thể đem về nhà cho em gái ăn.
"Thái độ của họ với ngươi tốt lắm phải không?"
Rời khỏi bệnh viện, họ chuẩn bị lên trực thăng mà Đặc Thanh Bộ cung cấp để trở về căn cứ ngoài thành. Lúc này, tâm trạng của mẹ dường như rất hào hứng.
Bà quay đầu cười hỏi Lục Tân:
"Mà cũng phải, chúng ta có dụng ý gì khác. Chỉ là, ngươi cảm thấy thế chúng ta đột nhiên đưa thứ quý giá như thế, khó tránh khỏi việc nhà gái người ta sẽ suy nghĩ lung tung, nghi ngờ nào?"
Bà cười rất đắc ý:
"Biết chuyện này đại biểu cho cái gì không?"
"Chuyện này..."
Nghe câu hỏi đột ngột của mẹ, Lục Tân cảm thấy có chút kỳ lạ.
Nhưng hắn vẫn nghiêm túc suy nghĩ một lát, sau đó thăm dò nói:
"Không cần trả ba trăm vạn cho mình nữa?"
"Alz....
Mẹ bất đắc dĩ than nhẹ một tiếng.
U.. ù... Ủ..:
Sau khi rời khỏi chỗ của búp bê, trực thăng liền đưa Lục Tân và mẹ đến ngoại thành.
Lục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231697/chuong-1658.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.