Sau khi cả ba im lặng hồi lâu, Số Tám lại là người đầu tiên mở miệng:
"Thật sự đã giải quyết xong rồi?"
"Đúng vậy."
Lục Tân đặt ly xuống, từ từ ngước mắt nhìn Số Tám:
"Người Cầm Kiếm đã chết"
Có thể nhìn thấy rất rõ tay Số Tám hơi run run.
Trên mặt lão bảo vệ ngồi kế bên cũng để lộ biểu cảm không tin nổi, sau đó vội cúi đầu xuống.
Mắt Lục Tân vẫn dán lên người Số Tám, nói tiếp:
"Mặt khác, Người Cầm Kiếm có vấn đề, nên phiên tòa lúc nửa đêm mà ngươi đi theo lúc trước cũng có vấn đề. Vào những phút cuối cùng, trạng thái của Người Cầm Kiếm đã gần như mất không chế, mà trong phiên tòa lúc nửa đêm thì... toàn bộ đều là người chết!"
Tới đây, bầu không khí trong quán ăn nhỏ đầy mùi khói dầu này bỗng chốc trở nên lạnh lẽo.
Lục Tân cố gắng giải thích sao cho thật dễ hiểu:
"Ngươi có thể hiểu một cách đơn giản là Người Cầm Kiếm chân chính đã không còn hạch tâm"
"Tinh thần của hắn đã bị giết, cho nên sự tồn tại của hắn cũng chỉ là một cái xác không hồn"
"Số Tám, các ngươi của lúc trước vì nghe theo lệnh của một cái xác không hồn, nên chỉ biết hành xử như máy móc."
"Ta cho rằng, việc những người hành pháp như các ngươi trở nên ngày càng cực đoan chỉ trong một thời gian ngắn như vậy ắt hẳn có liên quan tới tình trạng này của Người Cầm Kiếm"
Lúc này, tay Số Tám siết chặt ly rượu, sắc mặt trở nên trắng bệch, mồ hôi lạnh không ngừng chảy xuống.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231680/chuong-1641.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.