"Đặc biệt là hiện tại, ngươi đã đạt tới trình độ nếu chúng ta không tới chiêu mộ ngươi, rất có thể ngươi sẽ trở thành mối hiểm họa cho kế hoạch của chúng ta"
"Cho nên, ta hỏi lại lần nữa, ngươi có hứng thú trò chuyện với ta không?"
Nói đến đây, cánh tay hắn hơi run run, dường như là vì đã giơ lên quá lâu rồi. Hắn khẽ thở dài:
"Thật ra dùng súng uy hiếp người khác chẳng tốt chút nào, giơ súng hoài cũng mệt lắm chứ"
"Nhưng nếu ngươi từ chối lời mời của ta, vậy ta chỉ có thể..."
Ngón tay của hắn đặt trên cò súng, như thể sẽ bóp cò bất cứ lúc nào.
Về phần lão viện trưởng, mặt ông ta tối sầm lại, đứng yên ở đó không nói gì, nhưng lại mang tới cho người khác cảm giác uy hiếp cực lớn.
Số Bảy cũng im lặng không nói, hơi nghiêng đầu nhìn lão viện trưởng.
Dù cô vừa mới nghe được vài lời không mấy hay ho thốt ra từ miệng lão viện trưởng, cô vẫn sẽ làm theo mệnh lệnh ông ta đưa Ta.
Thậm chí, trong lòng cô còn hơi hơi chờ mong khoảnh khắc lão viện trưởng đột ngột ra lệnh cho mình.
Nếu trong đó lẫn theo chút vẻ van nài thì càng tốt.
Dù cảm giác người này mang lại cho mình rất nguy hiểm, cô cũng sẽ không chút do dự ra tay với hắm, giúp lão viện trưởng thoát khỏi vòng vây.
Nhưng điều cô không ngờ tới chính là, sau khi lão viện trưởng im lặng một hồi lâu lại bỗng gật đầu, để lộ nụ cười tươi tắn:
"Được!"
"Alo? ?"
"Hàn Băng hả?"
"Ngươi có nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231674/chuong-1635.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.