Trong khi suy nghĩ về các vấn đề phức tạp này, Lục Tân bỗng nhận ta rằng:
Biểu hiện của Người Cầm Kiếm rất giống với kẻ điên hay nói đúng hơn là người mất trí trải rộng khắp thế giới ba mươi năm trước.
Cả hai đều có được cơ thể và vẻ ngoài hoàn chỉnh, cũng có được khả năng đi lại và chạy nhảy.
Nhưng hạch tâm của họ đã sớm biến mất, bề ngoài là người, trên thực tế chỉ còn là cái xác không hồn...
Mà Người Cầm Kiếm vừa nãy, há chẳng phải chính là một cái xác tối thượng không hồn sao? Lần đầu tiên, dù Lục Tân đang ở cạnh người nhà, trong lòng vẫn có cảm giác sợ hãi mơ hồ.
"Hây.."
Qua hồi lâu, một tiếng than khẽ vang lên, là mẹ.
Bà như đang điều chỉnh lại tâm trạng, nhấc chân dọa bước một vòng trong phiên tòa lúc nửa đêm, nửa vô ý nửa cố tình liếc nhìn cách bố trí trong đây, sau đó thong thả bước tới trước cửa lớn, đi ra ngoài, ngẩng đầu nhìn lên trời, cặp mắt trên bầu trời đã biến mất.
Một con thì bị Thanh Cảng bắn nổ tung, con còn lại cũng đã biến mất cùng với biểu cảm hài lòng, thỏa mãn.
Không trung chỉ còn lại vẫng Trăng Máu và vô số sao trời lấp lánh ẩn sau ánh trăng đo đỏ.
"Quả thật rất quái lạ"
Mẹ quay đầu, nhìn về phía cha và em gái đang trưng ra vẻ mặt tò mò. Bà mỉm cười nhàn nhạt, nhẹ giọng nói tiếp:
"Hiện tại, chính ta cũng không thể làm rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, có một số thứ đã vượt ra ngoài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231672/chuong-1633.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.