Lục Tân nhìn nó, không những không cảm nhận được sự áp lực, trái lại còn thấy trống rỗng, pha lẫn chút hoang vu và tĩnh mịch..
"cẩn thận một chút..."
Phía sau vang lên giọng nói.
Không biết từ khi nào mà bà, cha và cả em gái đều đã tới cạnh mình, còn tò mò đánh giá tới lui.
Người hiếu kỳ nhất chính là mẹ, dường như đến giờ trong lòng bà vẫn còn rất nhiều nghi vấn chưa được giải quyết. Lúc này, hàng lông mày của bà cau lại, ánh mắt dừng lại trên toà thần miếu màu đen. Đây là lần đầu tiên Lục Tân nhìn thấy vẻ khó hiểu hiện rõ trên mặt bà đến vậy.
"Vẫn còn nguy hiểm ư?"
Lời nhắc nhở của mẹ khiến Lục Tân thấy hơi tò mò, hắn quay đầu nhìn bà, nhỏ giọng hỏi.
"Hẳn là không"
Mẹ lắc đầu, nhẹ giọng nói:
"Nhưng ta vẫn cảm thấy chuyện này có chút kỳ lạ"
"Ví dụ như thứ này thế mà bị để lại"
Lục Tân lại quay sang nhìn toà kiến trúc hư ảo từa tựa ngôi đền kia lần nữa, khó hiểu hỏi:
"Đây là gì?"
"Phiên toà lúc nửa đêm..."
Mẹ nhỏ giọng giải thích:
"Ngươi cũng có thể xem đó là cung điện của Người Cầm Kiếm"
"Mỗi một người lên tới nấc thang thứ năm đều có thể tự tay chế tạo cung điện tinh thần của chính mình. Bên cạnh đó, vài người thường có ý chí vô cùng mạnh cũng làm được. Sự tồn tại của cung điện vô cùng đặch biệt, không chỉ ta mà những người khác cũng không có cách nào nhìn thấu"
"Nếu dị biến giả ở nấc thang thứ năm có thể chế tạo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231670/chuong-1631.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.