"Cái gì?"
Khi thấy động tác này, cả ba và mẹ đều quay đầu lại, vẻ mặt càng thêm kinh ngạc.
Lục Tân đã hành động hơi điên rồ rồi, sao Thanh Cảng... nhìn thế nào lại thấy cũng có chút điên rồi thế nhỉ? "Vù..."
Ngay khi Lục Tân ấn vào trán Người Cầm Kiếm, một luồng sức mạnh tinh thần cực lớn nổ vang, gần như xé nát toàn bộ cơ thể của hắn.
Sức mạnh tinh thần khổng lồ và được ngưng tụ thành thực thể giống như một chất lỏng ẩn chứa sức mạnh vô hạn và không ngừng tuôn chảy.
Vào khoảnh khắc va chạm, đã làm bùng nổ luồng sức mạnh vô hạn.
Lục Tân thậm chí còn cảm thấy ràng, khi lòng bàn tay của hắn chạm vào Người Cầm Kiếm, da thịt giống như đã bị gọt sạch chỉ còn lại một bộ xương trơ trọi, sau đó xương cốt hoàn toàn bị chưng khô rồi bị nghiền nát thành từng mảnh vụn, cả người hắn biến thành tro bụi bay đầy trời.
Đây hoàn toàn là một sự tồn tại mà người ta không thể nào chạm tới.
Thậm chí chỉ cần nhìn thôi toàn bộ kết cầu tinh thần sẽ bị tách ra, hoàn toàn phát điên, chứ chưa nói đến là chạm vào.
"Quỳ... Xuống... Cho... Ta..."
Thế nhưng, Lục Tân vẫn đang cắn chặt hàm răng, dùng hết sức lực toàn thân gào lên.
Hắn dường như nghe thấy rằng giọng nói của mình bị kéo dài vô tận. Hơn nữa, có những chữ đã được hét ra, nhưng có những chữ lại biến mất rồi.
Đây có thể là do trong khoảnh khắc thân thể va chạm, một phần máu thịt đã biến mất, nên dây thanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231663/chuong-1624.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.