Nhưng dưới đống máu thịt nát bấy, ta vẫn có thể nhận ra một tia sáng kỳ dị lóe lên từ trong mắt. Cõi lòng trống rỗng vì biết được lời nói dối của cô giáo Tiểu Lộc lúc trước cũng nảy sinh cảm xúc vô cùng kỳ diệu và quái lạ; tất cả những gì xảy ra trong lồng giam ký ức đều trở nên mơ hồ ngay khi hắn vừa tỉnh lại, chỉ duy nhất một khung cảnh còn động lại vô cùng rõ ràng trong đầu.
Đó là cảnh tượng mình khi còn bé được một mình tới từ tương lai nhẹ nhàng ôm vào lòng.
Có lẽ không một ai thật sự để tâm đến mình, nhỉ? Nhưng đôi khi, tự mình cho mình một cái ôm cũng là một loại ấm áp mà, không phải sao?
"Bộp.."
Cùng lúc này, đám người hành pháp đang đi vòng qua người Lục Tân, cũng như người hành pháp ở lại trông chừng hắn, tất cả đồng loạt dừng bước. Bọn họ cho rằng Lục Tân sắp bị ô nhiễm triệt để, biến thành một thành viên trong số họ, nhưng ai ngờ đâu ngay lúc này lại xuất hiện chuyện ngoài ý muốn.
Quá trình ô nhiễm vô cùng thuận lợi, không hề có chuyện gì xấu xảy ra cả; tựa như hạ độc một người vậy, cả quá trình đang rất thuận lợi, hơn nữa còn tận mắt nhìn thấy người nọ kề miệng vào sát ly rượu độc, nuốt xuống. Nhưng ngờ đâu đúng lúc này lại xuất hiện đường rẽ họ bỗng phát hiện, người nọ thế mà lại không chết...
trường hợp của Lục Tân cũng giống như vậy rõ ràng đã trúng loại ô nhiễm nặng nề cũng như triệt để nhất,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231636/chuong-1597.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.