Mẹ hắn khẽ gật đầu:
"cẩn thận! Đây có thể coi là một cuộc khảo nghiệm lớn nhất đối với nhân tính của ngươi."
"Dù sao thì không phải ai cũng đám để người khác đánh giá cuộc sống của bản thân mình"
Lục Tân trầm mặc một hồi, nhẹ gật đầu, trên mặt miễn cưỡng nở một nụ cười:
"Ta không sợ."
"Dù sao ta cũng là người vừa thành thật vừa chịu khó, làm việc chăm chỉ, và ngoan ngoãn và có trách nhiệm"
"Ai có thể chỉ trích được ta?"
Mẹ lại nhìn hắn thật sâu, và đột nhiên mỉm cười:
"Nghĩ như vậy, là đúng rồi..."
Khi Lục Tân nói xong điều này, những nhân viên thực thi pháp luật đông đúc đó đã đến xung quanh trường tiểu học.
Họ dừng như cũng biết đã có chuyện gì vừa xảy ra ở trường Tiểu học lúc vừa rồi, cũng biết rằng mình có bao nhiêu bạn đồng hành vừa biến mất ở trường Tiểu học này. Nhưng trên mặt của họ không hề có chút biểu hiện sợ hãi hay ý định rút lui nào.
Nếu nhìn kỹ lại, họ đều có biểu hiện rất kiêu ngạo và tự tin, tựa như lần đầu tiên Lục Tân nhìn thấy Số Tám. Hắn cảm thấy mình không làm gì sai nên không cần phải sợ hãi.
Lục Tân đã nhảy thẳng từ tầng ba của tòa nhà dạy học xuống đất.
"Bịch..."
Vì không có sự trợ giúp của em gái, cho nên lần này Lục Tân đã nhảy một cách nặng nề và khuyu một gối xuống đất.
Cha hắn đứng cạnh đó không khỏi nhíu mày.
Sau đó... Lục Tân cũng ngồi xổm trên đất một lúc mới chậm rãi đứng dậy, tập tễnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231628/chuong-1589.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.