"Đã đến lúc ngươi phải trả giá rồi..."
Khi Lục Tân quay người lại, nhìn thấy trong sân toàn là người chấp pháp, thì nghe thấy một giọng nói nhẹ nhàng vang lên.
Giọng nói này rất nhẹ nhàng, nhưng cũng dồn dập bởi có vô số người nói cùng một lúc, nhịp điệu đồng đều như được căn chỉnh bằng một chiếc thước kẻ. Đó cũng không phải là một giọng nói của người thật mà là một loại cảm ứng giống như một ảo giác thính giác, đột nhiên xuất hiện trong tinh thần.
Nó lao về phía tòa nhà dạy học theo mọi hướng giống như thủy chiều, đồng thời rung chuyển với sức mạnh tinh thần của cô giáo Tiểu Lộc.
"Trước đây, ngươi đã từng giết những đứa trẻ của cô nhi viện chỉ vì sự ích kỷ và phù phiếm của chính mình"
"Họ ngã xuống vũng máu, chết đi với đôi mắt bất lực mở to"
"Bây giờ, người chỉ có thể trả một cái giá thật đắt để đổi lấy sự yên nghỉ của họ và sự bình yên từ chính trong trái tim cô..."
"Ngươi, ngươi có nghe thấy tiếng kêu gọi của họ không?"
Khi những giọng nói tương tự vang lên thì cùng lúc này, trong tòa nhà dạy học nhỏ này, cơ thể của cô giáo Tiểu Lộc đã co giật không kiểm soát được, đó là một phản ứng xảy ra khi căng thẳng quá mức ảnh hưởng đến hệ thống thần kinh của con người.
Đồng tử cô giãn ra một chút, và một khung cảnh xa xăm hiện lên trong mắt cô.
Toàn bộ văn phòng, hay toàn bộ trại trẻ mồ côi, lần lượt xuất hiện những hình bóng mờ ảo và kỳ dị.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231626/chuong-1587.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.