Nhưng Lục Tân không trả lời, và cả cô Tiểu Lộc cũng không có phản ứng.
Mọi thứ đều đi theo hướng không thể vãn hồi được, từng chút từng chút tiến đến tuyệt vọng.
"m..."
Nhưng chính lúc này, đột nhiên cánh cửa văn phòng bị người ta đá tung, trong hành lang có một bóng ảnh đang trầm mặc, sau đó hắn bước từng bước vào trong văn phòng, giờ mới nhìn ra đó chính là lão bảo vệ, hắn ôm một cây súng hoa cải, gương mặt già nua đầy vẻ bực bội và nhăn nhó, trong ánh mắt đỏ ngầu đó dường như có vẻ hơi ươn ướt, như khi nãy vừa mới khóc.
"Chẳng phải ngươi vốn là như vậy sao?"
Lão bảo vệ thấy những người trong văn phòng, đặc biệt là cô Tiểu Lộc đang chán nản nằm dài trên ghế sô pha, ánh mắt đầy tuyệt vọng.
Khẩu súng trong tay hắn không chỉ về phía Lục Tân, mà đột nhiên chỉ về phía Số Tám.
Giọng nói của hắn trầm thấp, nhưng lại tràn đầy tức giận, lớn tiếng nói:
"Lúc nhỏ ngươi đã như vậy rồi."
"Ngươi thích kiện cái này kiện cái kia, là vì lòng tốt gì sao?"
"Không phải, chẳng qua là vì ngươi thích kiện cáo."
"Nó mang lại cho ngươi cảm giác ưu việt hơn hẳn, cũng có thể khiến ngươi trở thành đứa trẻ ngoan ngoãn nhất biết nghe lời nhất trong mắt lão sư"
"Như bây giờ.."
Hắn đột nhiên òa lên, rút súng ra, lên đạn, sau đó chĩa lên đầu Số Tám, hung hăng nói:
"Bây giờ cũng là..."
"Hai đứa trẻ đó sống không dễ dàng, mẹ nhà ngươi, cảm thấy cánh mình cứng rồi à..."
"Lại qua đây chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231622/chuong-1583.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.