"Không, có rất nhiều chuyện các ngươi không biết..."
Thời điểm Lục Tân và Số Tám vô thức để lộ thái độ phản bác, cô giáo Tiểu Lộc lại ra sức lắc đầu thật mạnh, ngăn không cho hai người kia mở miệng, rồi nhỏ giọng kể tiếp:
"Sự việc không đơn giản như các ngươi vẫn nghĩ đâu, hết thảy mọi chuyện quả thật đều là trách nhiệm của ta..."
"Ta khi đó chỉ là một tên trộm thích chạy khắp nơi trong thành phố hỗn loạn cướp đồ ăn...
"Ta căn bản không biết khi nào thì mình sẽ bị đói chết"
"Cái cô nhi viện đó, cái nơi đối với các ngươi mà nói giống hệt như ác mộng thì ngược lại, với ta đó chính là thiên đường."
"Chỉ có nơi đó ta mới được ăn no, mới được thưởng thức những viên sô- cô- la vô cùng ngọt ngào, thứ mà hồi trước dù ngủ cũng không dám mơ thấy. Ta thậm chí còn được ngồi trong lớp học bài, viết chữ, mặc những bộ trang phục sạch sẽ, hệt như đám nhóc con nhà giàu vậy..."
Trong lúc cô giáo Tiểu Lộc kể chuyện, Lục Tân và Số Tám đều lựa chọn im lặng.
Lời của cô tựa như ánh đèn, dẫn họ quay trở về khoảng thời gian đã chôn sâu trong ký ức đó, khiến con người ta không tự chủ được mà vô thức đắm chìm bên trong.
"Ngươi nói, cuộc sống tốt như vậy, ta lúc ấy còn có gì không hài lòng nữa chứ...
Cô giáo Tiểu Lộc chầm chậm nói, giọng nghe run run:
"Ta căn bản không biết tại sao lúc trước mình lại nói như thế.
Ta... ta và các ngươi sống cùng với nhau, biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231615/chuong-1576.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.