Sau một hồi im lặng, Lục Tân bỗng ngẩng đầu nhìn về phía Số Tám, nhỏ giọng nói:
"Thế nên rốt cuộc sao lại thành ra thế này?"
Vẫn là một câu nghi vấn, nhưng nội dung đã hoàn toàn khác biệt.
Giọng Lục Tân trở nên nặng nề hơn, hạt đen thoắt ẩn thoắt hiện nơi đáy mắt.
Số Tám cảm nhận được cơn phẫn nộ ngút trời của Lục Tân, cũng cảm nhận được áp lực cực lớn mà Lục Tân đè nặng lên người hắn.
Nhưng hắn lại chọn cách im lặng.
"Trả lời ta..."
Lục Tân thình lình mở miệng ra lệnh, cả căn phòng rung lên theo tiếng nói của hắn.
Bàn làm việc, đèn bàn, vách tường xung quanh dần trở nên mơ hồ, tựa như bị kéo dãn ra, méo mó, gấp khúc. Trong khung cảnh mọi thứ ngày càng mờ ảo này, chỉ còn bóng dáng cầu hắn là vô cùng rõ ràng, đồng thời, áp lực tỏa ra từ người hắn cũng ngày càng nặng nề, như muốn ép người khác phát điên.
Trong thế giới méo mó này, ý chí của hắn ngày càng mãnh liệt, chỉ là ba chữ vô cùng đơn giản cũng đã bao trùm vô số ẩn ý.
Trả lời ta: tại sao lại ký kết khế ước đó với cô giáo Tiểu Lộc? Trả lời ta: cô ấy có tội gì?
Trả lời ta: rốt cuộc là ai tố cáo cô ấy?
Trả lời ta: nếu không thể giải quyết xong chuyện này, ngươi muốn chết thế nào?
Dưới tầng tầng áp lực mà Lục Tân tỏa ra, Số Tám không nhịn được mà lui về sau hai bước.
Áp lực vô hình nghiền ép hắn từng chút một, khiến hắn có cảm giác bản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231613/chuong-1574.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.