Có người thì vẫn dính với nhau, có người thì sẽ đụng mặt nhau tùy theo chiều hướng.
Một số khác thì tuy thắt chặt nhưng vừa tách ra là lập tức đi mất, không hề gặp lại.
Cũng có số ít người không phải xếp hàng mà là ở một điểm mấu chốt nào đó phân nhánh rõ ràng.
Thấy cảnh tượng trước mắt, Lục Tân không thể nào tin vào mắt mình.
Miễn cưỡng hình dung thì đây là một máy ảnh có chức năng trì hoãn. Sau khi nó chụp được mọi người ở nhiều thời điểm khác nhau thì nó sẽ chồng nhiều lớp hình ảnh ấy lên.
Những người chồng chéo lên nhau lại bị đưa vào cùng một khung cảnh.
Hỗn loạn, quái dị nhưng mơ hồ lại có một quy luật ổn định mà rõ ràng.
Lục Tân nhìn thật lâu, không kiểm được mà đưa tay day nhẹ hai mắt mình.
"Không quen à?"
Mẹ Lục Tân dừng bước, mỉm cười nhìn Lục Tân.
Lục Tân gật đầu, giọng điệu có chút tò mò:
"Đây là cái gì?"
"Là người"
Mẹ Lục Tân nhẹ nhàng giải thích:
"Con người ở những thời điểm khác nhau có những lựa chọn khác nhau, ngươi cũng có thể hiểu đó là đời người."
Lục Tân chỗ hiểu chỗ không nhưng vẫn gật đầu phối hợp.
"Đi thôi!"
Hai mẹ con Lục Tân nhẹ nhàng đi giữa thành phố tràn ngập những quân đoàn quái dị.
Đôi lúc họ len lỏi qua những chỗ hở, đôi lúc thì cắt ngang luôn hàng ngũ của họ.
Cả người Lục Tân đều đang xuất hiện rất nhiều cảm giác cổ quái.
Mỗi khi xuyên qua những hàng ngũ khác nhau là hắn đều thấy một cảnh tượng và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231592/chuong-1553.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.