Sau đó quay đầu liếc nhìn Lục Tân một cái, khẽ gật đầu rồi xoay người từ tốn rời khỏi hội trường.
Cho đến khi ông đã hoàn toàn khuất bóng mới có người như bừng tỉnh.
Hắn kích động đứng dậy rồi hướng về phía cửa hội trường, nhẹ nhàng cúi đầu.
Sau đó, càng lúc càng có nhiều người hiểu ý cũng bèn đứng dậy cung kính chào.
Ngay cả khi việc mà ông nói đến khiến người khác cảm thấy áp lực.
Ngay cả khi ông chỉ nêu ra bản chất của mấy vấn đề vô cùng đơn giản.
Nhưng điều này khiến nhóm nghiên cứu hiểu được những chia sẻ vừa rồi của ông có giá trị như thế nào.
Bọn họ lặng lẽ cúi đầu chào...
Đứng giữa đám người đang cung kính, Lục Tân cũng bất chợt phản ứng lại.
Hắn đứng bật dậy nhưng không cúi đầu mà chỉ không ngừng nhớ lại những lời giáo sư Bạch đã nói với hắn, nhớ lại dáng vẻ của ông khi ấy và ánh mắt đầy sự khích lệ ấm áp kia.
"Giáo sư Bạch...."
Bỗng nhiên hắn lấp bấp nói:
"Bình thường giáo sư Bạch có hút thuốc không?"
Giọng nói của hắn khá vang nên thu hút sự chú ý của nhiều người.
"Có..."
Hàn Băng phản ứng lại, vội vàng trả lời Lục Tân:
"Thi thoảng ông ấy sẽ dùng tẩu hút xì gà chuyên biệt"
"Không, không phải tấu."
Lục Tân vội la lên:
"Là loại thuốc lá bình dân thôi ấy..."
Hắn tỏ vẻ sốt ruột về những vấn đề khiến người khác cảm thấy khó hiểu.
Không ít người nhìn theo rồi lắc đầu:
"Không có đâu, giáo sư Bạch rất biết hưởng thụ cuộc sống mà..."
Lục Tân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231586/chuong-1547.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.